Kenh Truyen
Tìm kiếm | Lượt xem: 77
Yêu người IQ cao (Full) - doithayxx -Chap 7
kenhtruyen.viwap.com 
Yêu người IQ cao (Full) - doithayxx -Chap 7
[ON] Người Đăng : Mi Mi
Ngày Đăng : 18/06/2017 13:06

Yêu người IQ cao (Full) - doithayxx -Chap 7

(Phần 21) Hơi ngần ngại, nhưng rốt cục tôi cũng chở Mai về nhà mình. Phòng trọ sinh viên, có cái khỉ gì đâu ngoài cái giường với cái lap. Vừa bước vào phòng, Mai lao ngay lại giường, nằm vật ra, ngủ luôn. Tôi đóng cửa, tắt đèn, tiến lại, nhẹ nhàng nằm xuống, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, suy nghĩ mông lung và … hồi hộp. Bên cạnh, Mai vẫn thở nhẹ, đều đều, đều đều. Mùi hồng xiêm thoang thoảng bay sang, vô cùng kích thích. Tôi ngồi dậy, chồm người sang nằm đè lên Mai, mặt đối mặt. Mai vẫn ngủ mê mệt (hoặc tôi nghĩ là ngủ mê mệt), mái tóc xoã xuống che kín khuôn mặt thanh tú. Khuôn ngực nhấp nhô theo từng nhịp thở khó nhọc. Haizzzz. Đoạn này cũng muốn tả ướt át tí cho anh em làm tư liệu, cơ mà thật sự lúc nằm xuống cạnh, một là vì sợ Thư biết, hai là thấy thương Mai nên tôi chả dám làm gì. Giả sử với đứa con gái khác, chắc tôi cung nhắm mắt làm liều. Nhưng dù sao đây cũng là mối tình đầu, lại là bạn bè chơi với nhau từ hồi phổ thông, với quan trọng là với những gì Mai kể về cuộc đời em ấy. Tôi không đủ nhẫn tâm để vùi dập em ấy thêm một lần nữa. Ấy thế nên tôi hôn nhẹ lên má Mai rồi xoay người nằm xuống bên cạnh. Tôi nghe như Mai đang nén một tiếng thở dài. Không biết là em thức hay ngủ nữa. Mặc kệ. Tôi phải cố ngủ thôi. Haizzzz, nhưng ngủ thế éo nào được chứ, mối tình đầu đang nằm ngay cạnh ngủ mê mệt và không hề có chút phòng ngự nào, có là thánh mới ngủ được. Tôi không phải thánh, thế nên tôi cứ mở mắt trừng trừng nhìn trần nhà đến gần sáng. Lúc đó, quá mệt, tôi mới ngủ được môt chút. Mở mắt ra thì trời đã sáng rõ, Mai cũng đã dậy từ lúc nào, em ấy đã mở cửa và đang ngồi ngắm hàng tre trước ngõ. Tôi tiến đến ngồi xuống cạnh. 2 đứa cứ ngồi như thế. Hồi lâu, Mai mới quay ra cười cười: Đêm qua cậu có say không. Tôi: Không, tớ có uống mấy đâu mà say. Mai: Không say mà cả đêm ngủ như chết thế. Không làm gì à. Tôi: Thế nếu tớ làm gì, cậu có chống cự không. Mai: Chả tát cho mấy phát chứ ở đó mà làm gì với không làm gì. Tôi: Thật ra tớ có làm gì mà, sao ko thấy cậu tát. Mai: Vậy mà gọi là làm gì á. Nếu làm thế thì đi học lại với mấy cháu mẫu giáo nhé. Nói xong, thấy tôi trố mắt nhìn, Mai hơi đỏ mắt rồi đánh trống lảng, quay qua chăm chú nhìn rặng tre trước cửa…. Một tháng trời … Ban ngày tôi đến cty thực tập, tôi lại qua đón Mai, 2 đứa đi khắp Hà Nội, đến 1-2h đêm lại về nhà tôi nằm ngủ. Ngủ thôi nhé, tuyệt nhiên không làm gì. Nghĩ lại thì đó là một trong những khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Với Thư, tôi vừa yêu vừa nể vừa sợ lúc nào cũng có cảm giác dưới cơ em ấy. Nhưng với Mai, tôi thấy hoàn toàn thoải mái, nó giống như cảm xúc thời học sinh vậy, chúng tôi ở bên cạnh nhau, không nói yêu, không nói thích, chỉ cần ở cạnh nhau là thấy thoải mái rồi. Nghe thì hay ho vậy, nhưng tôi biết, số tôi nhọ. Toàn làm kẻ thế thân. Mai hay Thư đến với tôi cũng chỉ vì đang bơ vơ, hoang mang vì mất đi người thân yêu. Haizzz, ngày bé, đi coi tử vi, bà thầy có nói tôi có số gánh vác nỗi lo của thiên hạ. Giờ thì nó vận vào tôi thật. Hết một tháng, cũng là ngày Mai đi. Đêm trước hôm đó, chúng tôi vẫn ở cạnh nha. Lần đầu tiên, Mai ôm và rúc vào lòng tôi. em thì thào: Cậu có đợi tớ không. Tôi im lặng hồi lâu rồi mới trả lời: Nhưng tớ vẫn còn tình cảm với Thư. Mai đáp: Sớm muộn rồi cậu và Thư cũng chai tay thôi. Cậu không phải kiểu người có thể chịu được sự kiểm soát của đàn bà…. Tớ đợi cậu được. Chả hiểu sao, lúc đó tôi lại đáp bừa: Tớ sẽ thử, nếu cậu đợi tớ, tớ cũng sẽ đợi cậu. Xong tôi hôn nhẹ lên trán Mai rồi ôm em ngủ đến sáng. Haizzz, đoạn này sẽ có một số anh em kêu gió máy. Một tháng trời ngủ với nhau mà không làm chuyện đó. Quả là không thể tin được. Nhưng anh em đặt mình vào hoàn cảnh của tôi, anh em sẽ hiểu. Mai thực sự đáng thương. Ở bên cạnh, tôi có cảm giác muốn che chở hơn là nhục dục. Và sau này, nghĩ lại, tôi luôn tự hỏi, thực ra là tôi yêu Mai hơn hay yêu Thư hơn. Hôm sau, Mai bay, chúng tôi xa nhau. Nhưng thời buổi thông tin đại chúng, xa thế nhưng chúng tôi vẫn nói chuyện với nhau suốt. Mai sang đến Mỹ là vác laptop chạy quanh cho tôi xem nhà của em ấy rồi. Lệch múi giờ, nên tôi cứ thức đến 12h đêm để nói chuyện với Mai. Vừa nhận một cú sốc về tình cảm, giờ lại phải xa nhà, nên Mai coi tôi như điểm tựa duy nhất, có thời gian rảnh em đều nói chuyện với tôi. Tôi cũng dường như quên hết mọi thứ, trong đầu chỉ có Mai, chỉ chờ nói chuyện với Mai. Cơ mà tôi quên mất một người quan trọng. Mai đi được một tuần thì Thư lên Hà Nội ... \(phần 22) Suốt 1 tháng trời ở bên cạnh Mai, tôi vẫn nghĩ cách nói dối Thư, có những lúc Mai nằm ngay bên cạnh nhưng tôi vẫn nói chuyện với Thư như chẳng có gì xảy ra. Mai chấp nhận nên việc nói dối cũng dễ dàng hơn. Cơ mà, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể qua mặt được thư, chỉ đơn giản là làm chậm cơn giông tố ập đến mà thôi. Càng đến ngày Thư lên Hà Nội, tôi càng lo lắng. Phòng trọ tôi dọn dẹp sạch sẽ (thật ra cũng chẳng có gì, Mai đến như nào thì đi như thế, chả cởi ra hay bỏ lại cái gì cả). Điện thoại tôi xoá sạch tin nhắn, xe cộ tôi rửa và lau chùi cẩn thận. tôi cũng nói với Mai là không liên lạc vào ban ngày. Chỉ nói chuyện lúc 12h đêm thôi. Chuẩn bị tất cả như thế nhưng Với những gì Thư thể hiện từ trước tới giờ, tôi chả thấy an tâm chút nào. Đành phó mặc cho số phận. Nhưng tôi lo hão, Thư lên, chúng tôi gặp nhau vẫn mừng mừng tủi tủi. Còn giao ban mấy lần liền nữa chứ. Hoá ra là Thư ko quá kinh khủng như tôi nghĩ và lo sợ. Vậy là tôi sống trong những ngày tháng hồi hộp lo lắng và thích thú. Ban ngày thì ở cạnh Thư, tối về thì trong đèn chat voice với Mai. Được khoảng vài tháng thì lại có chuyện xảy ra, Mai chat với tôi ít dần hơn. Lấy lý do là bận học hành, rồi làm quen môi trường mới … Tôi càng cố gắng níu giữ thì Mai càng rời xa hơn. Đến một ngày thì Mai nói phải dừng lại, vì không đợi tôi chia tay Thư được, và bên đó Mai cũng có nhiều mối quan tâm mới. Tôi buồn rất nhiều, dù sao thì đó cũng là người con gái cho tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. May mắn là khoảng thời gian đó, Thư luôn ở bên cạnh tôi, quan tâm chăm sóc tôi nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn. It ra là Thư làm tôi có cảm giác như vậy. ……………….. Thời gian sau đó, trên FB của Mai xuất hiện những hình ảnh Mai ăn chơi thác loạn bên Mẽo … thuốc lắc, vũ trường, rồi cả quan hệ đồng giới nữa. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là Mai lại ngựa quen đường cũ, tiếp tục lối sống phóng túng như xưa thôi. Tôi comment dưới cái anh Mai đang khoá môi một đứa con gái khác với nội dung: Cậu mãi đi theo vết xe đổ ngày xưa sao ? Gần như ngay lập tức, Quế Anh - đứa bạn thân nhất của Mai nhảy vào chat với tôi. Quế Anh: Ông đạo đức giả vưà thôi. Tôi: Sao đchi lại nói tớ thế. QA: Chính ông đẩy cái Mai đến nông nỗi này, ông còn trách nó sao. Tôi: Tớ ? Đẩy Mai đến nông nỗi này ? Cậu có bị sao không vậy. QA: Ông đừng giả ngây giả ngô nữa, không phải ông và cô người yêu bé bỏng đáng thương của ông, thì sao Mai nó lại suy sụp đến thế. Tôi: ????? QA: Nó đã ngã 1 lần rồi, tôi tưởng ông sẽ là chỗ dựa để nó đứng lên, ai ngờ ông lại đạp nó xuống nữa. Tôi: Nãy giờ cậu nói gì tôi không hiểu. Có gì nói thẳng ra, đừng úp mở nữa. Quế Anh không nói gì, một lúc sau chỉ nhắn lại: check mail đi, đồ đểu. Tôi vội vã mở mail, QA Fw cho tôi một loại thư đề người gửi là Mai. Trong đó,mail đầu tiên Mai kể cho QA nghe những chuyện từ ngày đầu khi chúng tôi mới ở cạnh nhau, nói Mai cảm thấy yên bình và ấm áp khi ở cạnh tôi. Cảm ơn cuộc đời đã đưa tôi đến với Mai trong lúc Mai tuyệt vọng nhất. Mail tiếp theo, Mai nói về những băn khoăn khi dành tình cảm cho tôi nhưng biết tôi vẫn đang yêu Thư. Nhưng rốt cục Mai nói sẽ bất chấp, sẽ đợi cho đến khi tôi rời xa Thư. Rồi Mai kể về thời gian đầu khi mới sang Mỹ, Mai nói Mai luôn nhớ tôi, và mong muốn sớm được quay trở về Việt Nam. Những mail tiếp theo làm tôi bất ngờ hơn, Mai nói về việc Thư chủ động liên lạc và nói chuyện. Thư nói về những việc thầm kín mà Mai đã chia sẻ với tôi, về việc Mai bị người yêu bỏ, Mai phải phá thai … Đọc những dòng chữ Mai gửi cho Quế Anh, tôi như thấy nó chan hoà nước mắt và sự tuyệt vọng. Nhưng rõ ràng tôi có nói với Thư những chuyện đó đâu, tại sao Thư biết mà nói với Mai. Vậy mà suốt quãng thời gian đó, Thư vẫn vờ như không biết, thật kinh khủng. Con người đó quả thật quá kinh khủng. Tôi không nghĩ mọi chuyện xảy ra là do lỗi của tôi. Là do Thư. Thư quá tàn nhẫn. Nếu Thư đã biết tất cả mọi chuyện, tại sao không nói với tôi, tại sao lại đâm Mai thêm một nhát nữa như vậy. Tại sao. Tôi tìm mọi cách chat cho Mai nhưng không được. FB bị khoá, yahoo cũng khoá. Tôi phát cuồng, lao đến nhà Thư. (phần 23) Tôi tìm mọi cách chat cho Mai nhưng không được. FB bị khoá, yahoo cũng khoá. Tôi phát cuồng, lao đến nhà Thư. Phi em vespa cổ đi được nửa đường thì xe chết máy. Tôi lại phải nhờ xe ôm đẩy lên tận Yên Phụ để sửa (Bác nào biết cửa hàng Tuấn Vespa ở đây ko?). Cái việc sửa xe làm đầu óc tôi nguội lạnh và bình tĩnh lại. Và khi bình tĩnh lại thì tôi thấy sợ hơn là tức. Cũng may là tôi chưa lao đến nhà Thư. Chứ đến đấy để nó chửi thêm cho mang nhục. Rõ ràng mình đang là thằng phản bội, Thư nó không túm tóc tát tới tấp cho là may. Lại còn định lao đến nhà nó ăn thua đủ. Danh không chính thì ngôn không thuận. Đến đấy chỉ làm trò cười cho nó mà thôi. Suốt thời gian gần 2 tiếng ngồi đợi sửa xe, tôi tự đánh giá, phân tích và đưa ra quyết định: Chấp nhận và im lặng. Haizzzz. Giờ ngồi nghĩ lại thì Có lẽ đấy là quyết định bước ngoặt trong mối quan hệ của bọn tôi sau này. Im lặng và chấp nhận nhưng trong thâm tâm tôi tình cảm với Thư đã sứt mẻ đi nhiều lắm. Đọc đến đây, chắc nhiều đồng chí chửi thầm, thậm chí chửi thẳng mặt tôi là thằng sở khanh, thằng đều … Tôi cũng chả biết thanh minh như thế nào. Hồi đó tôi mới 19-20 kinh nghiệm tình trường nói riêng và kinh nghiệm đối nhân xử thế nói chung còn kém vô cùng. Mà cái chuyện tình cảm nó không đơn giản nói thôi là thôi, tiếp tục là tiếp tục. Nó có nhiều thứ rằng xé lắm. Rõ ràng, khi biết Thư chọn tôi vì cái tên và hình dáng giống anh họ của em ấy, tôi đã đau khổ đến cùng cực và tình cảm của tôi dành cho Thư không còn nguyên vẹn. Lại thêm cách hành xử của Thư trong việc kiềm chế phong toả tôi khiến tôi càng muốn dứt bỏ ra khỏi Thư. Rồi đến khi Thư hành động tàn nhẫn với Mai (tất nhiên là tôi và Mai đều sai) thì tôi thấy sợ hơn là yêu Thư rồi. Lúc đó, tôi là một thằng nhóc 20 tuổi, hiếu thắng và sĩ diện, tôi nghĩ xa xôi rằng, nếu sau này lấy Thư, chắc tôi sẽ bị lép về hoàn toàn, sẽ không còn chút lòng tự trọng nào của thằng đàn ông nữa…. Nhất định tôi không được lấy Thư. Hạ quyết tâm sẽ không cưới Thư, nhưng tôi cũng không thể nào một kiếm chặt đứt sợi dây tình cảm với nó được. Tôi vẫn yêu Thư. Một tình yêu tật nguyền. Sau khi quyết định im lặng và chấp nhận chuyện của Mai. Quan hệ của bọn tôi xấu đi thấy rõ. Một mối quan hệ mà có một bên không muốn giữ, sẽ luôn có sóng gió. Thư dường như biết việc đó, nó thay đổi rất nhiều, không còn quản lý bắt tôi phải thế này thế kia nữa. Nó cho tôi được tự do, thoải mái và rất ít khi nó giận dỗi hay nổi cáu với tôi. Thế nên mối tình của bọn tôi kéo dài thềm được một thời gian nữa. Nhưng tôi hiểu, đó chỉ là sự bình yên trước khi giông bão kéo đến. Trong khoảng thời gian đó, tôi không liên lạc được với Mai nữa, nhưng qua bạn bè tôi biết cuộc sống của nó tồi tệ đi rất nhiều. Sau một khoảng thời gian ăn chơi thác loạn bên Mỹ, không theo học được tiếp, nó bị trục xuất về nước. Về nước chưa được bao lâu, thì bố mẹ nó, vì không muốn đứa con gái làm nhơ nhuốc cái “danh gia vọng tộc” của họ, lại tống Mai sang Úc. Lần này cho Mai đi học một trường cao đẳng cộng đồng gì bên đó (mình cũng ko rõ lắm, đại loại cứ có tiền là được học, không quan trọng học hành ra sao ấy). Mai thì cũng bất cần, còn cho nó tiền để nó ăn chơi thác loạn là nó éo quan tâm. Nó cứ trượt dài như thế. Con cá mất là con cá to, hơn nữa tôi luôn tự dằn vặt là do tôi mà Mai nó tự huỷ hoại cuộc đời nó như thế (giờ ngồi nghĩ lại thì thấy chắc éo gì đã vì tôi, hay do bản chất của Mai đã như thế rồi … ). Đổ lỗi cho mình chưa đủ, tôi đổ lỗi cho cả Thư, cho cách hành xử độc ác của Thư. Vậy nên Thư càng nhân nhượng thì tôi càng lấn tới, tôi bất cần và sẵn sàng đạp đổ mối quan hệ mà Thư đang cố gắng xây dựng và níu giữ. Và đỉnh điểm là chuyện với Hoa. Anh em còn nhớ Hoà ?? Ai không nhớ thì đọc lại chuyện Cát tặc nhé. Dừng một ngày cho anh em đọc lại truyện cát tặc, Nhân thể đọc lại nốt khiêu vũ giữa bầy gõ và khiêu vũ giữa bầy les cũng được. (Phần 24) Ra trường, tôi bị gia đình sắp xếp vào làm trong tập đoàn dầu khí. Vốn dĩ đang ngoan ngoãn hiền lành, không biết rượu chè cờ bạc là gì, vào trong đó được mấy tháng, tôi đổ đốn sa ngã nhanh chóng. ( Truyện được đăng miễn phí tại Haythe.US - truy cập ngay để đọc nhiều truyện khác nhé. ) Tiền kiếm dễ nên tiêu cũng dễ, mà vào trong môi trường đó không đổ đốn sa ngã là đi ngược với lối sống của mọi người, chẳng sớm hay muộn cũng bị đào thải hoặc cho đi chăn kiến. Khi tôi chán nản đến cùng cực thì Thư động viên và kéo tôi ra khỏi tập đoàn, rồi cùng tôi đi xin việc tại các văn phòng luật sư. Thực sự là, khoảng thời gian đó, nếu không có Thư tôi không thể nào vượt qua để bước theo con đường luật sư được. Trong khi đó, mặc kệ sự sắp đặt của bố mẹ khi muốn con gái vào làm tại toà án hay viện kiểm sát, Thư quyết định thi vào bộ công thương. Thư nói: Làm trong ngạch tư pháp muốn giàu thì phải bẩn. Thư không muốn bẩn nên nhất định không làm ở đó. Không làm trong đó, nhưng Thư đặc biệt thích thú công việc liên quan đến pháp luật. Vậy nên mọi công việc tôi đều trao đổi với Thư để tìm cách giải quyết. Và như tôi đã kể trong mấy chuyện trước. Rất nhiều vụ việc nhờ có Thư tôi mới giải quyết được. Còn với công việc của mình, Thư nhanh chóng thể hiện năng lực đặc biệt trong việc đấu đá tại cơ quan nhà nước. Ví dụ nổi bật nhất là khi Thư mới vào, do thân cô thế cô (ở bộ công thương, quan hệ của bố mẹ Thư chưa vươn tới, hoặc có vươn tới nhưng Thư không muốn sử dụng đến, cái này tôi cũng chẳng biết được) Thư bị bà trưởng phòng đì dí dị. Mọi việc trong phòng bà ta đều bắt Thư làm, nhưng khi báo cáo với cấp trên thì bà ta toàn nhận làm mình làm. Nhưng Thư vẫn mặc kệ, bà trưởng phòng giao bao nhiêu việc thư cũng nhận, thậm chí còn xin làm thêm. Cho đến khi có một dự án lớn của cả Vụ, Thư vẫn nhận hết làm. Bà trưởng phòng vẫn hí hửng ăn chơi phè phỡn. Nhưng đúng đến ngày phải nộp kết quả, Thư nói thẳng với bà ấy là Thư không làm được. Đuổi việc hay không đuổi việc thì Thư cũng không làm. Không làm gì được Thư, bà trưởng phòng phải lên báo cáo vụ trưởng xin gia hạn thời gian. Nhưng dự án đó lớn thế, chậm thời gian sao được, đồng chí vụ trưởng nổi điên chửi bới cũng chả bắt bà trưởng phòng lòi kết quả ra được. Đang khi nước sôi lửa bỏng thì Thư mang toàn bồ hồ sơ và phương án đề xuất nộp lên vụ trưởng. Đồng thời nói thẳng luôn là từ trước đến giờ, tất cả các công việc trong phòng là do một mình Thư làm. Tất nhiên, Không mấy khó khăn để đồng chí vụ trưởng kiểm tra được thông tin này. Sau vụ đó thì Thư nhảy một phát lên chân thư ký vụ trưởng luôn. Haizz, vụ đó nếu tôi không luôn ở bên Thư thì cũng không thể tin được nó có thể lập kế hoạch chu đáo và nhẫn nhịn để thực hiện kế hoạch đó như vậy. Chứng kiến thế tôi càng thấy nể và … sợ Thư hơn. Mặc dù suốt một thời gian dài hai đứa ở bên nhau êm đềm, không sóng gió. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không thể toàn tâm toàn ý yêu Thư. Đúng như một số anh em comment, tôi quả là thằng khốn nạn. Không thể dứt khoát được mọi chuyện với Thư. Rồi cuối cùng, chuyện gì đến cũng đến: Hi vọng anh em đã đọc lại truyện cát tặc để biết về vụ tôi abc này nọ với Hoa, thành thực mà nói thì suốt thời gian yêu nhau, chuyện với Hoa là lần đầu tiên tôi làm chuyện đó với một đứa con gái khác ngoài Thư. Với Mai là ngoại tình trong tư tưởng, còn với Hoa là ngoại tình xác thịt…. Sau cái đêm ngủ với Hoa ở Thanh Hoá. Tôi quay về Hà Nội và coi như không có chuyện gì xảy ra. Vẫn nói chuyện và trao đổi với Thư về vụ án. Thư dường như cũng không biết chuyện gì xảy ra. (Tôi cũng đã nói là sau vụ Mai, Thư không quản tôi chặt như trước nữa, đợt còn làm ở dầu khí suốt ngày phải đi tiệc tùng ăn nhậu, mát xa bia ôm để hầu các sếp mà Thư nó cũng không quản mà). Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không quá nghiêm trọng nếu không có tối hôm đó. Sau khi về Hà Nội, Hoa chủ động gọi điện hẹn gặp tôi. Lúc đó, Thư đang đi hôi thảo nên tôi không ngần ngại đồng ý đi gặp Hoa. Quán bọn tôi hẹn nhau, nằm ở sát đường quanh Hồ Tây. Gặp nhau, ngồi nói chuyện công việc được một lúc, Hoa dướn người lại gần, nắm tay tôi. Đến giờ tôi vẫn không hiểu là trùng hợp hay sắp đặt bởi đúng lúc đó Đèn pha xe máy rọi thẳng vào mặt tôi. Thư đứng đó, nhìn tôi chằm chằm. Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn không quên được ánh mắt đó. Ánh mắt Thư nhìn tôi buồn bã và thất vọng. Không phải thủ hận không phải giận dữ là buồn bã và thất vọng. 10s - với tôi như dài hàng thế kỷ. Rồi Thư phóng xe đi. Tôi không nhớ nổi lúc đó tôi nghĩ gì nữa. Tôi thấy có lỗi với Thư, muốn đuổi theo Thư, níu giữ … nhưng tận sau thâm tâm, có một thằng người khác trong tôi gào thét… Đúng lúc rồi đó, hãy để nó rời xa mày đi… hãy nhớ đến việc nó làm với Mai, và rồi những việc nó sẽ làm với mày sau này … mày chắc chắn sau này mày sẽ không phạm lỗi chứ. … Tôi ngồi đần mặt ra đó không biết bao lâu. Lúc bình tình lại thì không còn ai bên cạnh. Hoa cũng đã biến mất tự bao giờ Lúc đó, mọi thứ vùn vụt trôi qua, khoảng thời gian gặp gỡ và quen Thư, những ngày tháng êm đềm hạnh phúc bên nhau, những biến cố, rồi những việc Thư đã làm vì tôi…. Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ mình đã bước ra khỏi cơn mê, tôi nhận ra tinh cảm của Thư dành cho mình và tình cảm của tôi đối với Thư. Tôi biết, tôi không thể rời xa Thư. Tôi lao đến nhà Thư … không có ai ở nhà. Tôi ngồi đó đến 1-2h sáng để đợi nhưng Thư vẫn không về. Hôm sau, tôi đến cơ quan tìm Thư cũng không gặp. Thư biến mất. Tôi nghĩ Thư cần có thời gian để bình tĩnh lại, nên một tuần sau đó tôi không tìm kiếm Thư mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt. Nhưng sau một tuần, tôi vẫn ko thể nào liên lạc được. Chỉ còn cách cuối cùng, tôi đến gặp chị Hà mới biết thông tin Thư đang đi Bắc Kinh công tác. ….. Suốt một quãng thời gian dài sau đó, tôi nhớ Thư quay quắt. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với Thư. Cuối cùng, tôi post lên tường FB và gửi mail đoạn stt này: “Em à. Hà Nội vào mùa hoa sữa rồi đấy. Không phải là hương thơm thoang thoảng nhàn nhạt mà mầy lần mình bắt gặp khi đi lang thang trên những con phố quen thuộc nữa. Hoa sữa ngào ngạt và tràn ngập không gian, tưởng như có thể nắm bắt và vuốt ve được như chính nỗi nhớ em, ngột ngạt và day dứt trong anh. Cả tháng mười trời không mưa, hoa sữa không rụng như những năm trước, chắc thời tiết cũng khắc khoải đợi em về. Bằng giờ này mọi năm, nhưng cơn mưa chuyển mùa làm hoa sữa rụng trạt trên khắp các phố chúng mình đi qua, Vậy mà năm nay trời vẫn hanh hanh nắng, thời tiết thật là thông minh, 1 mũi tên trúng 2 đích. Vừa làm nỗi nhớ em trong anh cồn cào vừa giữ hoa sữa ở trên cây, níu kéo từng trút hương chờ ngày em về. Em còn nhớ gần 5 năm quen nhau, em luôn muốn muốn anh tặng hoa sữa cho em. Nhưng em, em không nhận ra sao, trước giờ anh chỉ tặng em hoa hồng. Em kiêu sa và lộng lẫy như hoa hồng và mùi hương của nó.Còn hoa sữa... anh chỉ tặng em mùi hương. Hoa sữa không đẹp, nó chỉ có mùi hương đặc trưng để tự tin và kiêu hãnh giống như tình yêu của anh dành cho em. Hoa sữa rụng sẽ sớm nhạt hương thơm. Vì vậy anh muốn giữ hoa ở trên cây để lưu giữ mãi mùi hương đó. Hoa sữa nở vào tháng giông bão, hình như cây hoa phạm nhiều sai lầm lắm nên trời mới bắt tội nó vây. Nhưng dù gió mưa, bão tố, trên khắp thế giới này, không loài hoa nào có thể tạo ra hương thơm nồng và ngào ngạt như vậy. Và em ơi... tình yêu của anh dành cho em là hoa sữa. Đã 2 tuần rồi, em rời xa Hà Nôi, rời xa hoa sữa và anh.Hà Nội buồn và lặng lẽ dù vẫn tấp nập người qua lại, Hoa sữa hoang mang và cô độc dù vẫn tỏa hương ngào ngạt, còn anh..... còn anh.....” (final) Tôi post stt đó lên và ngày ngày chờ đợi 1 dòng hồi ầm, 1 tin tức. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Sau những ngày tháng phát cuồng vì hối hận và sợ hãi, tôi phải đối mặt với sự chán nản và vô vọng. Cảm giác mọi thứ đều không còn ý nghĩa. Ngay cả Công danh, sự nghiệp cái tôi từng coi trọng hơn cả tính mạng, giờ cũng trở nên nhạt nhoà. (Đây cũng là thời điểm vụ Cát Tặc lên đến đỉnh điểm, cũng chính vì sự thờ ơ của tôi trong giai đoạn này mà vụ án vượt ngoài tầm kiểm soát - Một trong những vụ án khiến tôi ân hận … có lẽ đến suốt đời). Khi mà tôi bước đến tận cùng của sự tuyệt vọng, thì Thư trở về …. cũng bất ngờ và đường đột như khi đi. 3h sáng hôm đó … giật mình tỉnh giấc vì tiếng đập cửa, tôi uể oải ra mở cửa…. Thư đứng đó, mái tóc loà xoà che lấp khuôn mặt mệt mỏi. Nhưng thấy tôi, Thư vẫn nhoẻn miệng cười như tất cả những ngày đen tôi vừa qua chưa từng xuất hiện. Tôi đừng chết trân, tim như ngừng đập, cảm giác đang ở trong một giấc mơ. Muốn khóc oà lên như đứa trẻ khi thấy mẹ đi chợ về muộn. Thư cười: Không định vác hộ tớ cái vali vào à. Lúc này tôi mới bừng tỉnh và nhận ra bên cạnh Thư còn 2 cái valy to sụ. Tôi bối rối chạy ra bê từng cái vào như sợ chỉ chậm 1 giây thôi. Thư sẽ lại quay lưng đi mất. Vào trong nhà, chúng tôi ngồi xuống giường, im lặng. Thời gian dài xa cách làm tôi thấy ngại ngùng và luống cuống một cách buồn cười. Mấy lần định nói gì đó thật tình cảm và sướt mướt rồi lại thôi, Thư thì tựa lưng vào thành giường ngửa mặt lên trần nhà nhắm mắt lại như chờ đợi, hoặc Thư đã mệt mỏi mà thiếp đi rồi. Thời gian trôi đi chầm chậm, cuối cùng tôi đánh bạo nắm lấy tay Thư. Thư không rụt tay lại mà chỉ cười đáp: Yêu nhau nửa thập kỷ, mà đến cầm tay cũng phải bẽn lẽn thế sao. Tôi cười như mếu, ấp úng: Tớ … xin … lỗi.. Chưa nói hết câu thì Thư đã chặn tôi lại bằng một nụ hôn ngọt ngào. em vẫn giữ thói quen đó. Luôn dùng nụ hôn bất ngờ để phá tan mọi khoảng cách, ngại ngùng, nghi ngờ … Tôi đáp lại, cuồng nhiệt hơn … Chúng tôi cuốn lấy nhau … Sau đêm hôm đó, chúng tôi trở lại bên nhau như chưa từng có cuộc chia ly. Thư không một lần nhắc lại chuyện tôi với Hoa. Tôi thì càng không. Thư hỗ trợ và giúp đỡ tôi nhiều hơn trong công việc, và chưa khi nào ngừng thôi thúc tôi tiến lên, nỗ lực trên con đường luật sư. Mọi thứ cứ trôi qua ngọt ngào như vậy. Sau tất cả mọi chuyện, tôi hiểu ra rằng, tôi không thể sống thiếu Thư. Và lần đầu tiên, kể từ khi bắt đầu, tôi toàn tâm toàn ý yêu Thư. Nhưng tôi luôn lờ mờ cảm nhận thấy có một khoảng cách mong manh và mơ hồ giữa chúng tôi. Không phải do suy nghĩ của tôi, mà là do Thư vô tình tạo ra. Như những lúc Thư ngồi sau xe, áp mặt vào lưng tôi và thì thầm hát: “Biết đâu bất ngờ đôi tai chợt rời xa nhau, ai còn đứng dưới mưa, ngân nga câu ru tình …… …… Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo, Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất. …. Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm.. ..Người yêu ơi,anh có biết? “ Tôi mơ hồ nhận ra, có điều gì đó thật kinh khủng sắp xẩy ra, nhưng không biết làm cách nào để ngăn chặn .Tôi chỉ biết yêu Thư nhiều hơn, quan tâm Thư nhiều hơn. Nhưng rồi nó vẫn xảy ra, vẫn bất ngờ và đường đột như cách thư vẫn làm… Buối tối hôm đó, ngày 3/5, có lẽ cả cuộc đời tôi không thể quên được ngày hôm đó. Buổi chiều như mọi ngày, tan làm tôi chạy về nhà Thư. Nhưng cửa khoá, Thư không có ở nhà. Tôi gọi điện rất nhiều nhưng Thư không nghe máy. Ngay lúc đó tôi đã linh cảm có chuyện chẳng lành, nhưng thật không biết phải làm sao. Đến khoảng 7h, tôi nhận được tin nhắn từ một số máy lạ: “Ông tìm Thư phải không, qua ngay quán xxx nhé” Tôi rùng mình, quán xxx chính là quán mà Thư bắt gặp tôi và Hoa ngồi với nhau buối tối hôm đó. Tôi phóng như điên lên hồ tây, trời se lạnh nhưng mồ hôi tôi chảy ròng ròng. Không thể như thế được. … Không thể … Tôi đỗ xịch xe trước quán, vẫn là cái bàn đó, vị trí đó … nhưng thay vì tôi và Hoa thì Thư và một thằng con trai khác đang ngồi ở đó… Và họ cũng đang …. nắm tay. Tim tôi đau thắt lại vì tuyệt vọng. Tâm trí vẫn gào lên phủ nhận: Thư đang bị trả thù, mày đáng bị trả thù như vậy … Nhưng xong rồi mọi chuyện sẽ qua thôi, Để Thư trả thù xong thì mọi chuyện sẽ trở lại như cũ … đây chỉ là màn kịch Thư dựng nên thôi. Nhưng trái tim tôi vẫn lạnh buốt vì linh cảm mơ hồ … .. Tôi đã mất Thư thật rồi. Tôi không đủ bình tĩnh và lạnh lùng để bỏ đi như Thư, tôi vứt xe sang một bên, lao lại chỗ thằng khốn nạn đang ngồi cạnh Thư… Phát đạp đầu tiên khiến nó ngã lăn lông lốc trên vỉa hè, chưa dừng lại Tôi quăng mũ bảo hiểm vào mặt nó và lao vào đấm đá túi bụi. Nó chỉ ôm đầu đỡ đòn Tôi tỉnh táo lại đôi chút khi chủ quán kéo tôi ra … Ngồi xuống ghế, chưa kịp định thần thì Thư đã tiến đến ngồi xuống bên cạnh và nhỏ nhẹ: Anh nhớ ngày này 1 năm trước chứ … Cũng ngày 3 /5. Sao anh không làm được như em. Phóng xe đi rồi đứng lại đợi, em đợi anh sẽ đuổi theo em, giải thích hay thanh minh. Em cứ đứng đó như con ngốc để biết rằng, mãi mãi em không phải là người anh chọn… Em không thể quên thì em cũng bắt anh phải nhớ. Chúng ta sẽ không thể quên được ngày này phải không anh. …. Ngày em và anh chia tay …. Tai tôi như ù đi, còn tưởng là minh đang lao đầu xuống vực, mãi mãi không thấy đáy … không thấy đáy … Thằng kia sửa sang lại quần áo rồi lấy xe chở Thư đi, để mặc tôi ngồi đó … 6 tháng tiếp theo, tôi tìm mọi cách để gặp Thư nhưng không được. Thư không bỏ đi xa như lần trước. Em vẫn ở Hà Nội, nhưng tâm trí và trái tim em mãi mãi không ở bên tôi nữa rồi …. Đó là quãng thời gian địa ngục …. Đến một ngày, trên FB của em xuất hiện một bài thơ: “Tháng 10 rồi hoa sữa đã về chưa Để cho ai nồng nàn nỗi nhớ Chút tình xưa ai lỡ tay đánh đổ Nay ùa về vây kín trái tim ai Hai trái tim cùng hướng đến ngày mai Cớ sao một quay về tìm quá khứ Phải chăng tình yêu bây giờ là chưa đủ Hay chỉ một tưởng lầm đã là yêu Có không anh khi nắng tắt ánh chiều Thấy mỏi mệt với những lo toan rệu rã Anh bất giác lục tìm trong tất cả Hình bóng một người anh đã từng quên? Vẫn biết rằng day dứt đấy chẳng nên Vì ai chẳng có một người... cũng đã Nhưng tình yêu có phải điều cao cả Để hôm nay ngoảnh lại hôm qua Vì ngày mai là cả quãng đường xa Còn biết bao những buổi chiều mỏi mệt Nhớ thương kia nếu chưa bao giờ hết Anh còn cần gì tình yêu của hôm nay Hôm nay trời trở gió thu bay Sao anh nhớ những ngày hè oi ả Hay anh tiếc chút tình xưa vội vã Tháng 10 rồi còn tìm kiếm tháng 5…” Kèm theo đó là thiệp mời cưới. Em và nó … .................... The End
Chap 1Trước Chap7
Có tất cả: 7 Chap
Từ Khóa Đám Mây
tags, seo, key

Xuống Vui lòng đăng nhập để chat nhé!

Bài viết cùng chuyên mục

Online[]
Không ai online!!!
sitemap.xml