Kenh Truyen
Tìm kiếm | Lượt xem: 230
Em Là Cô Ấy… Thứ Hai (full) -Chap 2
kenhtruyen.viwap.com 
Em Là Cô Ấy… Thứ Hai (full) -Chap 2
[ON] Người Đăng : Mi Mi
Ngày Đăng : 19/06/2017 08:06

Em Là Cô Ấy… Thứ Hai (full) -Chap 2

Chương một: ĐIỀU KIỆN VÀO PASSION Gió bông đùa trên mái tóc của anh. Gió không hiểu được lòng anh đang tê tái. Cô ấy thực sự đã ra đi, đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới đầy tươi đẹp này. Hơn một năm rồi, nhưng anh vẫn không thể chấp nhận một sự thật rằng mình đã mất cô mãi mãi. Anh nhớ lại phút giây hai người hạnh phúc bên nhau, cùng nghĩ về một gia đình đầm ấm ngập tràn nụ cười trẻ thơ, nhớ lại những lúc cô trẻ con dụi đầu vào lòng anh để được anh ôm và khẽ hôn nhẹ lên mái tóc, để rồi con tim anh lại rỉ máu, khóe mắt anh lại không thôi trào ra những dòng lệ dài. Hạnh phúc ấy, cứ ngỡ đưa tay ra là có thể chạm vào. Thật không ngờ lại xa vời đến thế. Sáng tháng ba, hoa sưa phủ trắng khắp nẻo đường Hà Nội. Hoàng Quân lặng lẽ ngồi trên ghế đá, đôi mắt anh buồn bã nhìn về nơi nào đó rất xa xăm. Đôi mắt đó kể từ sau một tai nạn đã không còn biết đến sự tồn tại của ánh sáng nữa. Thật ra không phải mắt anh không thể chữa được, mà căn bản anh không muốn chữa trị. Anh sợ, sợ ngày ngày nhìn ngắm khung cảnh thân thuộc xung quanh nhưng lại không thể tìm thấy bóng dáng của Ngọc Linh – người con gái mà anh rất đỗi yêu thương. Khi mất đi thị giác, các giác quan khác dường như trở nên nhạy bén hơn. Hoàng Quân mơ hồ cảm nhận được một bóng người lặng lẽ tiến về phía mình, không hề hỏi lấy một câu mà rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh. Mặc dù đây là ghế đá công viên, nhưng anh nhớ vào giờ này bình thường người đến đây rất ít, không phải là ngay đến một ghế trống cũng không còn chứ? Còn nữa, khi người ta ngồi một mình thẫn thờ như thế, nghĩa là đang có những điều trong lòng phải suy nghĩ. Không biết ai mà lại vô duyên như vậy? Hoàng Quân vội đưa ngón trỏ lên lau nước mắt, không để người bên cạnh nhìn ra sự yếu đuối của bản thân. Anh quay mặt sang, đôi hàng lông mày khẽ nhíu lại, biểu thị ý rõ ràng: Xin lỗi, nhưng chỗ này tôi ngồi trước rồi, cô, dì, chú, bác, anh hay chị gì đó có thể ngồi chỗ khác được không? Không có tiếng cử động, người kia cũng biểu thị ý rõ ràng không muốn đứng dậy. Sau mấy giây chờ đợi, đến lúc Hoàng Quân mất kiên nhẫn và có ý định rời đi, anh mới nghe một giọng nói êm dịu bên tai. Giọng thì rất dễ nghe, nhưng lại là từ một người anh không hề có hứng thú khi gặp mặt. Đơn giản vì cô ta là một bác sỹ. Đơn giản vì cô ta lúc nào cũng chỉ lải nhải khuyên anh làm phẫu thuật. “Là tôi đây!” Hoàng Quân khẽ thở ra một tiếng. Anh không chỉ bái phục độ kiên nhẫn, còn bái phục cả độ mặt dày của cô gái này. Đến ngay cả Hoàng Quân cũng không đếm nổi, anh đã bao nhiêu lần nói rằng anh không muốn phẫu thuật, bảo cô ta từ nay về sau không cần phải đến nữa. Trong số đó cũng có không ít lần anh nổi đoá, không thương tiếc mắng thẳng vào mặt cô là phiền phức, nhiều chuyện. Vậy mà không hiểu sao cô ta vẫn trơ ra như phỗng, không hề để ý đến một chút lời nói của anh. Hoàng Quân nheo mắt. Nếu đã nói không được, mắng cũng không có tác dụng, anh còn tốn nhiều calo để bản thân bực tức làm gì nữa. Thôi chi bằng cứ kệ đi. “Cô theo tôi ra đây làm gì?” Câu này của Hoàng Quân chưa hẳn là câu hỏi, nó chỉ là hình thức chứa đựng nội dung cần biểu đạt: Suốt ngày theo tôi như thế, cô không cảm thấy chán à? Quên chưa nói, cô ta có một cái tên rất hay, nhưng nghe lại rất buồn: Lệ Dương. Cái tên này có nghĩa là, sống trên dương gian không ngày nào không rơi lệ. Hoàng Quân không tin. Tên cô ta nhất định phải đổi lại thành: Ung Thị – tức là cứ mỗi lần xuất hiện lại làm người ta ngứa mắt. Thực ra Hoàng Quân không phải kiểu người hay gay gắt, đặc biệt lại là đối với phụ nữ. Chỉ có điều, sau sự mất mát lớn về tình cảm, anh sống thu mình hơn và cũng rất ghét bị làm phiền. Lệ Dương không để ý đến suy nghĩ này của Hoàng Quân. Nói một cách chính xác hơn là cô không quan tâm. Mục đích của cô chỉ là làm thế nào để anh ta đồng ý phẫu thuật phục hồi thị lực. Cô nhoẻn miệng cười, nói với giọng điệu mình là một bác sỹ rất có trách nhiệm: “Tôi là bác sỹ của anh, tất nhiên không thể để bệnh nhân của mình đi lại lung tung được. Mắt anh không nhìn thấy, đường phố lại đông người, tôi không yên tâm.” “Cô không cần phải lo. Nơi này tôi đã qua lại cả trăm lần, đã thuộc như lòng bàn tay rồi.” Hoàng Quân không định nói, nhưng anh nhận thấy im lặng còn khó chịu hơn. Lệ Dương quay sang nhìn anh, nụ cười vẫn không tắt trên môi: “Nhà tôi, tôi đã sống ở đó cả mấy chục năm, vậy mà khi nhắm mắt lại vẫn còn bị va vào chân bàn nữa là…” Hoàng Quân nhắm hờ mắt: “Hậu đậu như thế, cô không thấy xấu hổ sao mà còn đi khắp nơi khoe khoang?” “Nhắm mắt lại tất nhiên là không thể nhìn thấy được rồi, sao anh có thể nói là hậu đậu chứ.” Cô ta không tiếc việc hy sinh cho người khác nhìn ra nhược điểm của bản thân mà quảng bá cho tầm quan trọng của đôi mắt. Hoàng Quân im lặng không nói gì, anh biết có nói cũng không lại. Nói mãi nói mãi kiểu gì cũng dẫn dắt đến chủ đề bệnh tình của anh. Một cánh hoa sưa lại khẽ rơi trong gió, vương trên vai áo của Hoàng Quân. Là một nhà thiết kế, gu thẩm mĩ của anh quả nhiên không tồi, biết cách chọn trang phục phù hợp với mình như vậy. Áo thun thể thao màu trắng năng động kết hợp với chiếc quần thô màu xám nhạt, không chỉ nhìn rất bảnh trai mà còn có thể vào công viên không mất vé. Đôi mắt Lệ Dương nhìn theo sự chuyển động từ từ của cánh hoa, sau đó nhìn sang hàng cây trước mặt đang vào mùa nở rộ, gió thổi làm những cánh hoa bay bay xuống mặt hồ, cô khẽ thốt lên đầy hứng thú: “Hoa sưa nở rộ, thật đẹp quá!” Cô cứ làm như đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy loài hoa này. Nhưng quả thật, đây là lần đầu tiên Lệ Dương nhận ra, loài hoa mỏng manh này lại có một vẻ đẹp mê hồn như vậy. Tất nhiên, nếu xem xét từng bông, bạn không có khả năng nhìn ra được vẻ đẹp đó. Cô nhớ đến một cảnh trong phim Trung cổ, một đôi tình nhân luyện kiếm giữa những cánh hoa đào bay bay. Thật lãng mạn! Cô quên mất người bên cạnh đâu có nhìn thấy gì. Lệ Dương nhìn sang Hoàng Quân, ánh mắt hấp háy: “Nếu có gió, hoa sẽ rụng trông như tuyết vậy. Hồi nhỏ xem phim Hàn Quốc, tôi thích nhất là được ngắm cảnh tuyết rơi. Không biết là thật hay là do đạo diễn họ dựng lên, nhưng thật sự là rất đẹp. Anh có thấy thế không?” Anh đáp lại, vẻ không mấy mặn mà với câu chuyện của cô: “Cũng bình thường.” Câu nói này chẳng khác gì khi bạn đứng trước người đang thưởng thức một tác phẩm mỹ thuật đẹp mê hồn mà lại buông lời chê bức tranh dở tệ. Người kia thừa biết bạn là một kẻ mù nghệ thuật, nhưng cũng không tránh khỏi việc bị cụt hứng. Lệ Dương liếc anh ta một cái, tiếp tục tấn công: “Nếu đôi mắt sáng trở lại, anh sẽ có thể ngắm nhìn những cảnh vật xung quanh, được thấy những sắc màu của cuộc sống. Như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều sao…” “Cô nói xong chưa?” Hoàng Quân ngắt lời: “Tôi đã nói là không muốn điều trị, không cần biết cuộc sống này tươi đẹp thế nào. Dù nó có đẹp hơn nữa, đối với tôi cũng chẳng có nghĩa lí gì cả.” Lệ Dương từ khi bắt đầu đã biết anh ta là người rất khó thuyết phục, nhưng cứng đầu đến thế này cô thật sự thấy mệt mỏi. Đã có lúc cô muốn buông bỏ, mặc kệ sự cố chấp của anh ta. Nhưng nghĩ đến những điều đang chờ đợi phía trước, cô lại thấy bản thân cần phải tiếp tục. Cô năm nay hai mươi lăm tuổi, là cựu sinh viên của Đại học Y. Ở Việt Nam cũng như rất nhiều nước trên thế giới, sinh viên trường Y từ lúc chưa ra trường đã có hàng tá bệnh viện từ công tới tư xếp hàng mời về làm việc. Thế mà Lệ Dương cố sống cố chết bon chen vào Passion. Passion – bệnh viện liên kết với nước ngoài nổi tiếng nhất Việt Nam, nổi tiếng thứ hai Châu Á. Không chỉ là cơ sở vật chất khoa học tiên tiến nhất, đây cũng là nơi tập trung đội ngũ y bác sỹ có năng lực nhất ở cả trong và ngoài nước, mà số lượng bác sỹ ngoại quốc còn áp đảo. Tất nhiên, điều kiện tuyển chọn cũng vô cùng khắt khe, không chỉ là người có bảng thành tích học tập sáng chói, có chuyên môn cao, có sự tận tâm với nghề, còn phải có khả năng tâm lý tốt. Vì điều trị ở đây toàn là những người tài sản bỏ đi không hết, ăn một bữa cơm cũng đã bằng cả năm tiền lương của những người lao động bình thường. Mà người giàu cậy có tiền, tính tình cũng rất tai quái. Tỷ như bệnh nhân đang ngồi cạnh cô là một ví dụ rất chuẩn xác. Bệnh viện tầm cỡ quốc tế như thế được ưu tiên đặt ở Việt Nam, lý do duy nhất Lệ Dương có thể nghĩ ra là để tránh bị khủng bố đánh bom. Cô thầm cảm thấy may mắn vì mình được sống trong một quốc gia có nền chính trị được coi là ổn định nhất nhì thế giới này. Nếu ai bảo cô vào đây vì hám tiền, Lệ Dương không thanh cao đến nỗi lắc đầu phủ nhận. Nhưng cô còn có mục đích khác. Vì đàn anh khoá trên của cô – Trịnh Sỹ Phong, người đầu tiên mang cho cô những cảm xúc khác lạ, đang làm việc ở đây. Hám trai? Ừ thì cô cũng gật đầu thừa nhận. Nhưng lý do quan trọng nhất là: cô muốn tìm ba ruột của mình. Thông tin duy nhất cô biết là ông từng gặp tai nạn và điều trị tại đây, vì thế cô chỉ có thể bắt đầu từ chính nơi này. Nhưng vốn dĩ trên đời, cái gì cũng cần điều kiện. Sau khi nhìn bảng điểm học tập của cô, cũng đánh giá con người cô một lượt. Phó Viện trưởng Phùng khẽ nhíu mày: “Thành tích không tệ, nhưng cũng không phải quá xuất sắc.” Đương nhiên không tệ. Lệ Dương đâu phải là nhà bác học, IQ của cô chỉ có 109. Như thế đã là rất cố gắng rồi. Với thành tích này, ở bệnh viện khác cô có thể được đặc cách trở thành bác sỹ mổ chính, nhưng ở Passion thì còn chưa đủ tiêu chuẩn của một y tá dự phòng. “Dạ. Cháu nhất định sẽ cố gắng nhiều hơn.” Lệ Dương vớt vát một chút hy vọng mong manh. “Chúng tôi chỉ tuyển dụng khi có kết quả chứng minh.” Đã rõ ý. Lệ Dương không biết mình còn phải tiếp tục học tập và nghiên cứu bao lâu nữa thì mới có thể bước chân vào đây. Nếu nhỡ may không được chọn, cô đến bao giờ mới tìm được ba mình? Cô cúi đầu chào Viện phó Phùng, buồn bã quay mặt bước ra cửa. “Khoan đã.” Có tiếng gọi giật phía sau lưng làm chân cô khựng lại, không lẽ cô quên cái gì. Không đúng, từ lúc vào đây cô còn chưa bỏ túi xách xuống khỏi người. “Tôi có thể cho cô một cơ hội.” Lệ Dương lắc lắc đầu thật mạnh, cô có nghe nhầm không? “Thật chứ ạ?” Cô mừng rỡ hỏi lại, ánh mắt ngập tràn sung sướng. Viện phó Phùng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, khẽ gật đầu. Cô muốn hét lên với cả thế giới rằng: cuối cùng cô đã có thể vào Passion. Thề có cái bóng đèn, cô nguyện hy sinh mười năm tuổi thọ để cảm tạ ông trời đã dành cho cô đặc ân này. “Với một điều kiện.” Nụ cười trên môi Lệ Dương lập tức cứng đơ lại. Cô đúng là quá ngây thơ, người ta đâu có quen biết mình, hà cớ gì phải tốt với cô như vậy. Trên đời này chẳng có gì là cho không. “Điều kiện? Là gì ạ?” Lệ Dương khẽ mấp máy môi. “Cô thuyết phục được một người đồng ý làm phẫu thuật, tôi sẽ nhận cô vào làm việc chính thức.” Nếu coi đây là trò chơi, quả thật phần thưởng rất hấp dẫn. Muốn trở thành bác sỹ chính thức của Passion, thông thường phải trải qua thời gian thử việc ít nhất sáu tháng. Lệ Dương vô cùng vô cùng thắc mắc, trên thế giới này còn có người bị bệnh phải đợi thuyết phục mới chịu chữa trị sao? Hơn nữa việc chữa hay không là vấn đề của người ta, bệnh viện cần gì phải quan tâm như vậy? “Cô thấy sao?” Viện phó Phùng nhìn cô chờ đợi. Lệ Dương hơi ngập ngừng: “Cháu có thể hỏi… là người thế nào không ạ?” “Là một thanh niên, cậu ta bị tai nạn giao thông dẫn tới mất thị lực. Phẫu thuật hoàn toàn có thể khôi phục lại thị giác, chỉ có điều cậu ta không chịu đồng ý.” “Tại sao ạ?” “Bạn gái cậu ta không may qua đời. Cậu ta vì chuyện này mà rất đau khổ, không muốn chữa trị.” Lệ Dương có chút cảm động trước sự chung tình của anh ta. “Gia đình cậu ta đã nhờ tới sự giúp đỡ của bệnh viện, tiền bạc không thành vấn đề.” Lệ Dương khẽ nhếch môi cười nhạt. Nhà có nhiều tiền đến mấy, bác sỹ có giỏi đến mấy mà bệnh nhân không đồng ý chữa trị thì cũng vứt. Bố mẹ, người thân cũng không thuyết phục được anh ta. Lời của một người xa lạ như cô liệu có tác dụng sao? Nhưng nhất định cô phải làm thử. Đây là cơ hội duy nhất, cô không muốn chờ thêm năm năm để nâng cao bảng điểm của mình nữa. “Cháu đồng ý ạ!” Lệ Dương nhìn thẳng vào mắt vị bác sỹ nói dứt khoát. “Được rồi, chờ tôi một chút.” Viện phó Phùng với vẻ mặt lạnh lùng ngàn năm không đổi cho tay vào túi áo blouse rút điện thoại ra và bấm một dãy số. Không biết là gọi cho ai. Lệ Dương chăm chú nhìn vào những hình vẽ cơ thể người trên tường, không hề có ý muốn nghe cuộc hội thoại. Khoảng gần hai mươi phút sau, có một phụ nữ mở cửa phòng bước vào. Người phụ nữ tuy không còn trẻ nhưng vẫn rất cuốn hút, mái tóc uốn xoăn thả bồng bềnh, gương mặt chỉ được phủ một lớp phấn nhẹ để che đi vẻ nhợt nhạt và mệt mỏi. “Cậu tìm cháu ạ?” Bà ta mở lời chào viện phó Phùng một cách rất lễ phép. Thật khó nhìn ra quan hệ của hai người này lại là cậu cháu, chắc khi cháu oe oe chào đời, cậu vẫn còn đang bú mẹ. “Ừ.” Viện phó Phùng nhạt giọng đáp lại. Ông đứng lên khỏi ghế, giới thiệu Lệ Dương với người phụ nữ. Bà ấy chính là mẹ của Hoàng Quân. Khi nghe bà nói Hoàng Quân là một nhà thiết kế, Lệ Dương tưởng tượng ra anh ta có dáng người gầy gầy, mái tóc nhuộm vàng hoe vuốt ngược trên đỉnh đầu, bên tai nhất định có đeo một chiếc khuyên, còn tưởng tượng ra cảnh anh ngồi tô tô vẽ vẽ rất chăm chú. Nhưng khi lần đầu gặp mặt, Lệ Dương đã rất bất ngờ. Anh cao nhưng không gầy, dáng người rất đẹp, khuôn mặt vô cùng điển trai. Đôi lông mày đen sậm phủ xuống hàng mi dài cong lên một nét vừa quyến rũ, vừa thong dong. Chiếc mũi cao thẳng vô cùng cân xứng, nước da không quá sáng cũng không ngăm đen, mái tóc đen được cắt gọn rất phù hợp với khuôn mặt, hoàn toàn không giống một chút gì so với tưởng tượng của cô. Anh ta nhìn thế nào cũng không giống với những nhà thiết kế Lệ Dương thường thấy trên truyền hình. Tính khí của anh ta còn làm cô thấy khủng hoảng hơn. Gần hai tuần sáng tối đến nhà anh ta, ngọt nhạt có, gay gắt có, làm bộ đáng thương cũng có. Vậy mà anh ta không mảy may đến một câu, một chữ của cô. Lệ Dương thầm than, cô quay lại trường đăng ký học lên tiến sỹ có khi còn có cơ hội vào được Passion hơn. Nhưng cô đã lựa chọn con đường này, cô buộc lòng phải đi hết nó. Dù nó có thể là đường cụt, cô có thể sẽ phải quay trở về điểm xuất phát. Chương 2 CÔNG TRÌNH THUYẾT PHỤC Lệ Dương cứ trở mình liên tục trên giường. Cô bạn thân Hồng Liên nằm bên cạnh thật muốn co chân đạp một phát cho cô lăn xuống đất. “Cậu làm cái gì vậy hả? Có để cho người khác ngủ không?” Hồng Liên gắt lên khe khẽ. Lệ Dương ngồi hẳn dậy tựa vào thành giường, tay ôm gối: “Hồng Liên này, cậu nói xem tớ phải dùng cách gì với anh ta đây?” “Tự cậu nghĩ đi.” Lệ Dương đưa tay ra lay lay vai Hồng Liên đang nằm quay lưng về phía mình, giọng cô đầy tội nghiệp: “Thôi mà. Cậu nhất định phải giúp tớ.” “Tớ thấy tốt nhất cậu nên bỏ cuộc đi. Gần một tháng rồi, cậu không thấy lãng phí thời gian à?” Hồng Liên nói trong tiếng ngái ngủ. “Chính vì đã mất một tháng nên tớ mới không đành lòng bỏ cuộc. Tớ nhất định phải tiếp tục.” Hồng Liên thở ra một tiếng, cô xoay người lại phía Lệ Dương, dùng tay phải đỡ cho đầu hơi nhổm dậy: “Cậu thật ngốc. Chẳng ai lao đầu vào làm một việc mà biết trước sẽ không mang lại kết quả cả.” “Lúc bắt đầu tớ đâu biết anh ta cứng đầu đến vậy.” “Ý tớ là cậu phải thay đổi phương pháp đi. Cậu ngày nào cũng đến khuyên nhủ anh ta, cậu không mệt vì nói thì anh ta cũng mệt vì phải nghe đi nghe lại.” “Không thuyết phục, vậy tớ còn biết làm gì nữa?” Ánh mắt Lệ Dương nhìn bạn đầy chờ mong, hy vọng Hồng Liên sẽ hiến cho cô một diệu kế. Nhưng lúc này, ngoài khao khát được ngủ ra bạn cô chẳng còn suy nghĩ được bất cứ điều gì. “Tớ cũng không biết. Khi nào nghĩ ra sẽ nói với cậu.” Trời đất. Nói thế khác gì không nói đâu. Lệ Dương khẽ thở dài, cái “khi nào” của Hồng Liên nghe vẫn còn xa xôi lắm. Cô đành phải tiếp tục con đường cũ, đeo bám lấy Hoàng Quân cho đến khi anh ta cảm thấy không chịu nổi mà đồng ý phẫu thuật mới thôi.
Chap 1 Chap2SauChap 27
Có tất cả: 27 Chap
Từ Khóa Đám Mây
tags, seo, key

Xuống Vui lòng đăng nhập để chat nhé!

Bài viết cùng chuyên mục

Online[]
Không ai online!!!
sitemap.xml